Hà Nội 17-5/2015
Trở lại với vấn đề chạy bộ, sau khi đọc xong cuốn sách của Murakami 1 nhà văn người Nhật nổi tiếng với rất nhiều cuốn sách (mà hình như mình chưa đọc), có nhiều cái hay từ cuốn sách, có nhiều cái hay ko từ cuốn sách nhưng mình nhận ra được trong khi mình đọc cuốn sách. Đơn giản vậy thôi, mình note ở đây:

Từ cuốn sách:
– Tôi đã đến cái tuổi mà khi ta chỉ có được những cái ta đã thực sự trả giá
– Khi ta già ta sẽ học cách bằng lòng với những gì ta có
– Mình không phải là người, mình là 1 cái máy, mình không phải cảm thấy thứ gì cả, cứ tiến lên phía trước
(Đôi lúc đây là sẽ là câu thần chú để chúng ta vượt qua những nỗi đau, có khi do chạy bộ có khi không …)
– Dù có chạy chậm thế nào chăng nữa tôi cũng nhất định không đi bộ. Đó là nguyên tắc!
(No matter how slow I might run, I wasn’t about to walk. That was the rule)
– Trong cuộc sống đôi khi bạn sống vì người khác, còn chạy bộ, đò là khi bạn sống cho bản thân
– Tập trung vào từng bước về phía trước, nhưng đồng thời có 1 cái nhìn xa, xem xét kỹ quang cảnh phía trước xa hết mức có thể. Suy cho cùng thì tôi là người chạy bộ đường trường
Từ cuốn sách – nhưng cóp từ trên mạng (từ sách nhưng không phải mình ghi lại, có thể vì lơ đãng mà tính tôi hay thế mỗi khi nghỉ ngơi):
– “Pain is inevitable. Suffering is optional.”
– “People sometimes sneer at those who run every day, claiming they’ll go to any length to live longer. But don’t think that’s the reason most people run. Most runners run not because they want to live longer, but because they want to live life to the fullest. If you’re going to while away the years, it’s far better to live them with clear goals and fully alive then in a fog, and I believe running helps you to do that. Exerting yourself to the fullest within your individual limits: that’s the essence of running, and a metaphor for life — and for me, for writing as whole. I believe many runners would agree”
– WOw, when first reading it, i nearly think that it write abt myself not author or anyone else in the world.
“I’m the kind of person who likes to be by himself. To put a finer point on it, I’m the type of person who doesn’t find it painful to be alone. I find spending an hour or two every day running alone, not speaking to anyone, as well as four or five hours alone at my desk, to be neither difficult nor boring. I’ve had this tendency ever since I was young, when, given a choice, I much preferred reading books on my own or concentrating on listening to music over being with someone else. I could always think of things to do by myself.”
Dù sao cũng đã xong cuốn sách

1 số thứ tôi chợt nghĩ ra: (rõ ràng ko từ cuốn sách)
1. Tôi chạy bộ là vì tôi muốn được chiến thắng chính tôi. Đôi khi tôi tự hỏi tại sao phải cố gắng hơn người khác, nếu vượt hơn chính mình không giúp bạn chiến thắng người khác thì cố gắng hơn người khác là việc không tưởng hoặc nếu có thì quá dễ (vì họ yếu hơn mình xa quá, ko cần cố đã hơn) vậy nên cố gắng hơn người khác là không cần thiết nhỉ 🙂
1 ==>Tôi chạy bộ để nâng cao giới hạn của tôi từng ngày (dùng từ gì trong tiếng anh nhỉ?), để nhắc nhở tôi rằng tôi phải chiến thắng chính tôi mỗi ngày trong cuộc sống, phải nỗ lực phải hết mình
2. Cảm giác mệt mỏi và đau đớn của chạy bộ là điều làm tôi khó chịu dù tôi có chạy bao nhiêu lần đi nữa, có cố gắng để quen với thì cũng không thể, nhưng đôi khi nghĩ lại nếu tôi quen thì đáng buồn vì nó không còn giúp tôi rèn luyện sự quyết tâm của mình nữa
3. Chạy bộ là cách tôi sống chậm lại, để thưởng thức cuộc sống thi vị này để nhìn cuộc đời 1 cách thoải mái hơn
2+3 ==> Tôi chạy không phải là để chiến thắng người khác, không phải để thi đua mà để giúp tôi nhìn cuộc đời đẹp hơn, ý nghĩa hơn để tôi cải thiện bản thân thôi không ngừng
To conclusion: “I’m often asked what I think about as I run. Usually the people who ask this have never run long distances themselves. I always ponder the question. What exactly do I think about when I’m running? I don’t have a clue.”
